- Ok em! Mà này, nếu không có “lần sau” thì anh cũng không có cách nào trả lại em tấm ảnh này đâu nhé!
Nói rồi Nam đi vội, bước chân nhanh ra khỏi quán, vừa lúc ấy Du mới mỉm cười. Hóa ra cũng có người bắt bài của cô bé, cũng có người biết chơi trò vờn bắt với cô bé. Thật sự bắt đầu thấy thú vị. Du hy vọng rằng sẽ có ngày gặp lại, rằng đó là một ngày không xa, trời quang đãng và mây bay lãng đãng…
2. Du về nhà khi trời đã tối muộn, lúc này cô bé mới sực nhớ ra mình chưa đi măm cái gì đó bỏ bụng. Lục tủ lạnh trong nhà không thấy có, bố mẹ cũng chưa đi làm về. Du ngán ngẩm cầm điện thoại nghịch lên nghịch xuống, một hồi cũng quyết định đích thân đi ra tiệm bánh ngọt ở gần nhà. Quán đó mới mở, ở ngay đầu ngõ, nhưng cũng chưa lần nào Du thử ghé qua. Ăn ngọt vào buổi tối không phải là sự lựa chọn sáng suốt, nếu như không muốn sau một khoảng thời gian thử thách, anh của Du nhìn lại không thể nhận ra.
- Cho em một bánh dâu, một ca cao nóng!
Du nhịp tay trên mặt tủ kính, dáng vẻ người con trai cao ráo và chững chạc, anh đội một mũ làm bánh nom bảnh trai như trai Hàn. Du khẽ mỉm cười, tim đập leng keng.
“À, hóa ra ngoài anh thì mình cũng biết rung rinh trước vẻ đẹp của một trai khác-không-phải-là-anh”
Du vừa nghĩ thầm vừa chống tay lên cằm để nhìn lén anh chàng bán bánh ngọt.
- Hey! Là em à? Nhà em gần đây hả?
Du ớ người, nhận ra người quen vừa gặp. Cô bé mỉm cười bẽn lẽn. Hóa ra là có duyên thật, lại chẳng gần chẳng xa, ngay đầu ngõ khu mình ở. Vậy là hai người nói chuyện thêm một lúc, Du thích thú vì anh chàng chỉ cho cách làm bánh. Rồi câu chuyện giữa hai người lạ vừa quen trở nên sôi nổi dần. Cho đến tận gần lúc về, Du nhón tay khẽ khàng cầm lấy điện thoại trong túi tạp dề của anh làm bánh.
- Em lưu số của em vào đây nhé!
Du nháy mắt, Nam nhìn nụ cười xinh mà ngẩn tò te.
- Ok em.
- Để xem nào…
Du kéo kéo màn hình danh bạ để tìm, vị trí đặc biệt hình như đã có người rồi, cô nàng yên tâm đặt một icon ngồ ngộ vào tên của mình.
Xong xuôi tất cả, Du đứng dậy, cầm túi bánh và cốc cacao nóng, áp hai tay lên đôi má ửng hồng, Du khẽ chào.
- Em về nhé!
Nam vẫy tay chào, chờ khi cô bé khuất dạng cũng là lúc tắt đèn, đóng cửa tiệm bánh ngọt. Hôm nay dư vị ngọt ngào hết sức, Nam chỉ còn biết cách cười tủm tỉm vì đã mải mê say nắng một cô nàng.
3. Du cãi nhau với Duy Anh, vẫn là điệp khúc quen thuộc. Duy Anh đi du học, còn Du, chỉ muốn ở Việt Nam. Không phải là Du không tự tin vào khả năng của mình, cũng không phải cô nàng sợ sệt điều gì cả. Nếu Du muốn, Du có thể đi, gia đình hoàn toàn ủng hộ. Nhưng Du là con một, Du yêu bố mẹ, yêu Hà Nội dù có lắm bon chen và ngột ngạt nhưng cũng nên thơ mỗi chiều dạo phố, Du yêu cả tiếng phát thanh của phường, cái loa đài cứ chĩa về phía nhà Du mà phát mấy bài hát về Hà Nội. Có phút giây nào Du tưởng tượng được cảnh mình
ở xa Hà Nội, xa nhà, xa bố mẹ đâu.
Du vẫn thường tự nghĩ:
“Ừ thì… cô gái Hà Nội yêu Hà Nội quá rồi, không xa được đâu!”
Duy Anh, bạn trai Du lại không đồng ý, cậu ấy cũng sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, xong lại muốn bay nhảy, muốn được khám phá và thử thách mình. Vậy là Duy Anh quyết định sẽ xin học bổng, sẽ du học một thời gian cho thử thách của tình đầu, cho tuổi mười tám của một đời người nhiều nông nổi.
Hai người với hai cá tính hoàn toàn trái ngược, họ yêu nhau, xong họ lại cố gắng thu mình để tìm thấy điểm chung trong nhau. Du và Duy Anh là vậy, một người sôi nổi, một người trầm lặng. Du vẫn cố nép mình để cảm nhận tình yêu của Duy Anh, xong càng cố thì càng khiến khoảng cách của cả hai trở nên xa xôi hơn.
Xem mới nhất